Má»—i lần sắp vá»Â nhà là lòng mình lại nôn nao, mong cho đến ngày vá»Â tháºt lẹ. Chỉ má»›i lên xe ngồi thôi mà sao mình thấy vui & thoải mái như Ä‘ã vá»Â tá»›i nhà váºy. ÄÂúng là ko ở Ä‘âu bằng nhà mình. Tạm biệt SG nhé, tạm biệt cái nóng bức, bụi bặm và đầy xô bồ.
ÄÂã vá»Â đến nhà rồiiii .
Ôi không khí sao mà trong lành thế, phải hít thiệt nhiá»Âu để tẩy lá»Âc bá»›t cái không khí ô nhiá»…m còn mang theo bên ngưá»Âi.
Lâu, lâu lắm rồi mình má»›i ra biển lại ( cÅ©ng phải mấy năm rồi nhỉ ). ÄÂứng trước biển bao la rá»™ng lá»›n mình thấy mình tháºt nhá»Â bé.Thói quen cÅ© đến giá»Â vẫn thế : đứng trước biển và suy nghÄ© vá»Â má»Âi chuyện, nhất những chuyện bùn. Vừa suy nghÄ© vừa nhìn sóng biển Ä‘ánh vào rồi dạt ra. Những lần như váºy mình thấy nhẹ nhõm Ä‘i rất nhìu. má»Âi bùn phiá»Ân bá»±c dá»Âc dưá»Âng như tan biến Ä‘i mất. Biển tháºt sá»± bao dung , biển Ä‘ã nháºn và mang Ä‘i xa những chuyện ko vui ấy...Lúc này lòng mình tháºt thanh thản. Ôi, yêu biển nhìu bít bao.


Salon.com
Comments